Devan – Giản dị trong từng câu chuyện ngày cũ

“Anh nhiều tuổi rồi, ngồi trước máy quay, máy ảnh, đèn đuốc như này, anh thấy hơi ngại em ạ!” – Anh xua tay cười hiền. 

Hẹn anh ở một quán cà phê nhỏ. Hôm Bloomer gặp anh, trời tháng tám Sài Gòn phủ đầy mưa lạnh. Anh chọn ngồi gần cửa kiếng, cạnh chiếc bàn gỗ nhỏ quen thuộc, đưa tầm mắt nhìn về phía làn nước đang chạy dài trên mặt gương. Thoáng trong mắt anh chút bâng khuâng lạ lẫm, dù ngày thường nghe đâu, anh nổi tiếng là người vui vẻ, hòa đồng.

4

Mọi người gọi anh là Devan giống như nickname của anh. Vì lắm phần tò mò, nên được dịp gặp gỡ, mọi người cũng tranh thủ hỏi ngay anh về “cái duyên” đưa anh đến với Bloomer. Anh cũng thiệt tình chia sẻ rằng bản thân cũng thấy mình có phần rất khác với những người tham gia Bloomer còn lại, anh ở một thế hệ đã cũ, anh biết.

Nhưng đối với anh, ngoài lí do được chia sẻ những khoảnh khắc thú vị cùng bạn bè đó đây, Bloomer như là cơ hội để anh hiểu hơn về thế giới của những người trẻ, thế giới của những chàng trai cô gái 8X, 9X. Thế giới của cô con gái vừa tròn 18 tuổi của anh.

1

Anh Devan kể về con gái bằng một ánh mắt sáng rực rỡ. Nhận được tin mình trở thành người chiến thắng của Bloomer, anh vui lắm, nhưng niềm vui còn nhân lên gấp bội khi anh nhận thêm tin con gái đậu Đại học ngay trong hôm đó. Anh cũng kể mọi người nghe, về quãng thời gian trước đó khi anh đau đáu hồi hộp, suốt ngày lo lắng, mò mẫm trên mạng để tìm kiếm thông tin về kì thi của con. Nếu nghe anh kể, hẳn mọi người sẽ thấy quý lắm cái tình thương của anh dành cho con gái của mình.

Anh thực sự là một ông bố chuẩn mực, luôn luôn yêu thương chăm sóc mái ấm của mình.

Nhưng đáng ngạc nhiên thay, anh lại phủ nhận ngay những danh hiệu ấy. Xua xua tay, anh bảo: “Anh chả lo được gì đâu em ơi. Đi làm đem tiền về, rồi mẹ nó lo thôi! Anh cũng muốn gần nó lắm. Nhưng khổ nỗi, là anh thì đi làm cả ngày, lại chạy đi chạy về giữa Long An với Thành Phố. Thành thử ra, cứ tối mịt mới về đến nhà, chạm mặt con được một chút, nói với nhau được vài câu, là đã đến giờ đi ngủ. Rồi trời chưa lờ mờ sáng, thì anh lại phải đi làm rồi. Rốt cuộc, thương con bé, nhưng ít có cơ hội lo cho nó.”

5

Với người đàn ông, sự nghiệp và gia đình đúng là hai mảnh ghép quan trọng nhất của cuộc sống. Nhưng đôi lúc sẽ thật khó lòng mà cân bằng được cho cả hai. Việc của anh ở Sài Gòn, nơi yêu thương lại tận Long An, nên anh đành phải chấp nhận đi đi về về để vẫn được gần gũi gia đình. Anh cũng chia sẻ, rằng ngày trước cả nhà cũng đã từng sinh sống ở thành phố, nhưng rồi khu vực ấy có quyết định giải tỏa, bố mẹ anh cũng ở xa, nên anh đã chọn quay về với nơi chôn nhau cắt rốn.

Chắc hẳn, việc phải đi quãng đường dài tít tắp Long An – Hồ Chí Minh mỗi ngày sẽ làm nản lòng bất kỳ ai. Nhưng với anh Devan, anh chọn như vậy một phần cũng vì sở thích cá nhân, muốn đi nhiều, muốn nhìn nhiều, chứ hiếm khi thích cắm chân một chỗ.

3

Ngày xưa, có lúc anh cũng từng chọn dừng lại công việc ở thành phố để về với Long An. Nhưng rồi được vài tháng, thì cái máu dịch chuyển trong người lại khiến anh quay trở lại với công việc.

Anh yêu công việc, anh quý trọng những khoảnh khắc với gia đình, nhưng với cá nhân, anh vẫn hay dành cho mình những khoảng trời rất riêng. Anh kể với mọi người, rằng anh yêu lắm cái âm nhạc của ngày xưa. Đặc biệt là những bản nhạc buồn, rãnh rỗi cứ nghe, rồi hát. Những ca từ vụng dại, những mảnh tình của gã trai cuồng si, tất cả những giai điệu xưa cũ ấy đã trở nên bất tử trong anh theo năm tháng.

2

Trải đời nhiều, anh đã từng bao lần vấp ngã, lắm lần khó khăn, nhưng anh vẫn luôn tâm niệm rằng dù có thất bại thì anh vẫn có bạn bè đồng nghiệp xung quanh bên cạnh, quan tâm và cho anh lời khuyên. Điều ấy thực sự rất quan trọng, nhưng là chưa đủ. Đối với anh, quan trọng nhất vẫn là tự bản thân mình đứng dậy, mạnh mẽ vượt qua thì mới cứng cáp, tiến bộ lên được. Chính bản thân mình mới là yếu tố quan trọng tạo ra bước chuyển.

Cuối cùng, anh cảm ơn Bloomer vì cái duyên, và vì cơ hội được gặp gỡ, trò chuyện với nhiều người.

Cùng xem video, để biết thêm nhiều cũng như thực sự cảm nhận sự dung dị, gần gũi đến từ anh nhé!

Comments

comments