Híu: Tâm sự của một chàng trai trẻ về Hà Nội

Nếu ai đã từng trải qua thời sinh viên sống xa nhà nơi đất khách quê người ắt hẳn sẽ không thể nào quên được những phút giây ban đầu, khi mà bạn vừa đặt chân tới một vùng đất lạ lẫm và rộng lớn, với bao nhiêu con người đang bận bon chen trên phố phường.

Tiếng loa phát thanh đâu đó cứ đều đều cất tiếng. Câu chuyện lần này của Bloomer là về Híu, một chàng trai dễ thương, thân thiện sinh ra và lớn lên tại vùng quê hương trung du Mộc Châu. Nhưng bao lứa bạn đồng trang lứa khác, Híu theo mọi người vào Hà Nội học đại học.

Hà Nội chiều những ngày cuối tháng 9 thật oi, trời không gió và người vẫn quạt tay đi ngang dọc khắp các con phố nhỏ. Câu chuyện của Híu từ từ lan tỏa ra không gian khắp xung quanh như những cơn gió vùng Mộc Châu lùa về nôi phố thị này.

Sinh ra và lớn lên tại Mộc Châu, một vùng đất nổi tiếng về khí hậu ôn hòa, mát mẻ. Híu chia sẻ về Mộc Châu như là một Đà Lạt , an nhiên qua từng cung đường, đồi núi phủ rậm bóng cây xanh, tiếng trao đổi mua bán hàng hóa rôm rả của những người dân tộc vùng cao.

Có phải chăng sau chuyến đi du lịch bụi cùng những người bạn thân thiết trong suốt bốn năm trời ngồi cùng giảng đường đại học, Híu đã tìm được một nơi để được trở về, sau bao ngày lao theo cuộc sống hối hả tại thủ đô?

Quay lại những buổi đầu khi Híu vừa đến Hà Nội. Cuộc sống nơi đây đã khiến cho bạn quay cuồng với bao nhiêu sự mới lạ và cám dỗ. Những con phố nhỏ hẹp với hàng người chen lấn nhau từng chút một, những quán xá tấp nập người ra vào, những hồ lớn nhỏ rải khắp Hà Nội. Híu đã rất bối rối về những điều đó, nơi cậu đã sống và nơi cậu sắp hòa nhập là một điều mâu thuẫn lớn hơn bao giờ hết.

Cuộc sống xa nhà, sau bao giờ làm thêm mệt nhoài là những đêm cuốn mình trong chăn giữa trời rét Hà Nội, ôm trong lòng nỗi nhớ về gia đình, ngôi nhà bé nhỏ bên hàng cây xanh nào đó. Tâm sự của bao sinh viên năm đầu cũng là tâm sự của Híu, dù biết rằng quê hương không xa lắm thế nhưng để lên một chuyến xe trở về quả thật là rất khó khăn. Khó khăn không nhất thiết phải từ chi phí, khó khăn có thể là những buổi làm thêm tăng ca theo yêu cầu của sếp trên, có thể là những buổi ăn mì thâu đêm ôm bài chuẩn bị cho ngày mai thi.

Giữa muôn trùng những khó khăn ấy, Híu đã tìm được cho bản thân mình những người bạn mới có cùng lý tưởng, cùng sở thích để nương vào nhau mà chống trả lại những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống.

Híu kể về những người bạn của mình với lòng hăn say, về những lúc cả đám cãi vả nhau trong từng chuyến đi phượt. Có khi đó chỉ là chuyện cỏn con vì đi nhầm đường hay lớn lao hơn là hủy chuyến trước giờ đi.

Và qua biết bao nhiêu chặng đường đi đó, Híu và những người bạn đã tìm được một nơi mà như lời bạn nói: “Cảm giác của mình như đang ở Mộc Châu nhưng Đà Lạt thanh bình hơn, lãng mạn hơn…”

Đà Lạt như đã thổi bay đi bụi đường khỏi tâm hồn Híu và một con người trẻ mới, một nhiệt huyết mới được tạo ra.

Cuộc sống của Híu cứ lao theo những điều tưởng chừng như rất đời thường ấy lại là xuất phát điểm cho những điều lớn lao hơn cho mai sau.

Comments

comments