Con người phi thường
Vận động viên
Nguyễn
Hồng
Nhung
SEAGAME 29
Huy Chương Bạc
2017
"Sau đây là phần thi đấu Thể Dục Nghệ Thuật phần Bóng Dây*. Đại diện Việt Nam gồm Lê Việt Trinh, Nguyễn Hồng Nhung, Trương Mai Nhật Linh, Phạm Nguyễn Vân Nhi, Trịnh Hương Giang"

Lời giới thiệu mở màn cho phần trình diễn cuả đội Việt Nam cho phần thi Thể dục Nghệ Thuật Bóng Dây ở Vận Hội Đông Nam Á lần thứ 29, SEAGAMES, được tổ chức tại Malaysia.

Theo sau vài nhịp của lời giới thiệu là đại diện đoàn Việt Nam, 5 cô gái xinh đẹp mà tài năng mang trên vai sứ mệnh mang về chiến tích rực rỡ cho nước nhà, trong năm cô gái đó có Nguyễn Hồng Nhung, nếu mọi người có nghe thấy cái tên nào đó quen thuộc đâu đây thì đó chính là Nhung Yoona, Bloomer Winner BXH Hà Nội tháng 7 năm 2017.

Trên sân MiTEC Hall, nơi đoàn Việt Nam được chỉ định thi đấu đang vang rền những tràn pháo tay không ngớt như lời chào mến khách khi đội của Nhung chuẩn bị cho màn trình diễn trước hang nghìn khán giả xứ người.

Với dáng điệu tự tin vững vàng, các cô gái tiến lên phía trước về phía đấu trường Bukit Jalil. Bước theo sau Vận động viên dẫn đoàn là Nhung. Nhung toát ra cái thần thái của một vận động viên chuyên nghiệp thực thụ với ánh mắt sáng hơn cả ánh đèn sân vận động, tươi một nụ cười tự hào là con người Việt Nam. Với một tay cầm bóng, một tay cầm dây, dáng Nhung như dáng đi của một người trình diễn trên sàn diễn thời trang nhiều năm hơn là một vận động viên thể thao chuyên nghiệp. Có lẽ cũng vì thế mà bộ môn này được đặt tên là Thể dục nghệ thuật. Đâu phải cứ thể dục là phải hùng hổ bước vào khán đài!

Trên đường hướng về phía đấu trường, năm cô vận động viên với tư thế ngẩng cao đầu cùng nụ cười duyên hướng về phía khán giả nước chủ nhà đáp lại cho lời chào nhiệt tình. Đến nơi được chỉ định, trước khi tiến vào đấu trường, năm cô gái cúi xuống hít một hơi mạnh lấy tinh thần để cùng nhau sẵn sàng cho màn thi đấu thật nhanh, sau cái ngẩng đầu cao truyền thống của bộ này, các cô dậm chân thật mạnh để khẳng định tâm thế sẵn sàng, mặt ngẩng cao đầu tự hào đầy nhiệt huyết, đội hình nhanh chóng được thiết lập chuẩn xác cùng bóng và dây.

Nhung cùng đồng đội tiến vào đấu trường khoác trên mình và trong lòng là màu cờ sắc áo của cả một dân tộc.

Nhung thể hiện sự khẳng khái trong thần thái qua ánh mắt của cô khi cô hợp tác cùng đồng đội để trình diễn bóng dây. Độ chuẩn xác đã đạt đến hoàn hảo là là khi một màn thi đấu nay không còn là thi đấu, mà là một màn trình diễn môn Thể Dục Nghệ Thuật phần Bóng Dây trước hàng nghìn khán giả ở khán trường. Tại sao lại là màn trình diễn mà không là thi đấu? là bởi mọi người không nhìn thấy bất kì một sự căng thẳng, e dè hay đắn đo nào từ Nhung và 4 cô vận động viên cùng đội.
Họ thi đấu với chính bản thân mình, và trình diễn cùng nhau trước khán giả đang dõi theo từng nhịp chuyển đầy mê hoặc.

Trong vòng 2 phút rưỡi, đội của Nhung kết hợp với nhau đều như máy. Màn trình diễn nhịp nhàng tới từng chi tiết, cứ thế Nhung và các cô gái tung và hứng ba quả banh và dây. Người tung, người hứng, người truyền dây, sự phối hợp ăn ý với nhau qua ánh mắt để điều khiển màn trình diễn khi các cô chuyển đội hình như một sự giao tiếp âm thầm mà vô cùng chuẩn xác.

Khi gần hết phút đầu, chợt một quả bóng lăn đi hơi xa. Phốt đầu tiên! Chỉ trong tíc tắc, 5 người lấy lại bình tĩnh và cứ thế lúc hợp, lúc tan, lúc tung bóng, lúc quay dây uốn mình, rồi chuyển đội hình, miệng vẫn tươi một nụ cười tự tin.

Thời gian đã điểm, năm cô gái kết nhịp đội hình ăn khớp với nốt nhạc cuối cùng, kết thúc một màn trình diễn đẹp xuất sắc. Sự minh chứng là cả khán phòng vỗ tay ca ngợi Nhung cùng đồng đội rền rã như tràn pháo tay họ dành cho đội nhà.

Chỉ có sự tôi luyện và kiên trì không nản lòng, Nhung và đồng đội mới có thể đạt được đến sự chuẩn xác như vậy.

Khi Bloomer hỏi lúc trình diễn bài nhạc hơn hai phút như vậy Nhung thấy thời gian trôi qua dài hay ngắn, câu trả lời của Nhung nói lên tất cả “lúc ấy em không còn biết đến thời gian”.

Đó là kết quả của những ngày tập luyện miệt mài có mồi hôi, có nước mắt, có những phút mỏi mệt và kiệt sức, nhưng tuyệt nhiên không nản lòng vì một mục đích chung là mang về chiến thắng cho nước nhà.

Nhung chia sẻ “Lúc trình diễn tụi em vẫn còn hồi hôp lo lắng, nhưng cũng rất tự tin.”

Kết quả cho Nhung và đồng đội mang về cho Việt Nam là một chiến thắng đi vào lịch sử của bộ môn thể dục nghệ thuật bóng dây. Lần đầu tiên, đội tuyển thể dục nghệ thuật của quốc gia dành được huy chương bạc và tuyệt vời hơn thế đội tuyển non trẻ của chúng ta đã vượt lên đội tuyển Singapore, một quốc gia có thế và kỷ lục mạnh trong khu vực.
Và nước mắt họ từng chút một, từng giây một chảy ra thành hạt pha lê đọng lại trên khuôn mặt, niềm hạnh phúc hòa vào không gian dần tỏa bao bọc lấy 5 cô gái, những con người đã cống hiến một màn trình diễn đã đi vào lịch sử thể thao của quốc gia.

“Lúc nhận huy chương thì cả đội em đều cảm thấy vui sướng và xúc động, kiểu không thể tin được ạ” Cô khiêm tốn chia sẻ về chiến thắng vẻ vang cô cùng đồng đội mang về cho nước nhà.

Giữa ánh hào quang đó, ai trong số tất cả chúng ta thật sự biết được Nhung đã phải trải qua những gì để đạt được thành công ngày hôm nay không? Có ai đã chứng kiến những buổi tập miệt mài của Nhung phải khổ luyện từng giờ một để có thể chạm vào chiến thắng lịch sử ấy chưa?

Để có được những bước di chuyển thoăn thoắt đầy mê hoặc trên sàn thi đấu hôm nay, Nhung đã phải đổi lấy từ năm 6 tuổi. Tính đến nay là đã tròn 12 năm của những giọt mồ hôi và cả nước mắt vì những cơn đau trong các buổi tập giãn cơ. Mỗi giây trôi qua là một giây cô làm quen dần với sự đau đớn. Mỗi một bài tập với Nhung là một thử thách cô vượt qua mỗi ngày.

No pain, no gain. Đó là điều mọi người học được từ Nhung qua những lần kiên trì tập luyện.

Cô chia sẻ với Bloomer, và sẵn đây Bloomer cũng xin chia sẻ với mọi người, rằng qua một lần đi hội chợ ở cung thiếu nhi, cô gặp bắt gặp gian hàng của Bloomer. Như một cái duyên vô hình, Bloomer và Nhung hút lại gần nhau. Cô tải ứng dụng về và bắt đầu chia sẻ những hình ảnh của mình liên quan đến bộ môn mà Nhung đang theo đuổi cùng những hình ảnh khi thi đấu SEAGAMES. “Có lẽ vì thế mà mọi người mới biết đến và quan tâm về em rồi cho hoa ạ”.

Từ đó, cộng đồng Bloomer biết nhiều hơn về Nhung và bộ môn mà cô đang luyện tập qua những bức ảnh các tư thế tập luyện được Nhung đăng tải và nhận được rất nhiều hoa từ người hâm mộ dành tặng cho cô. Và đó cũng là một trong số ít những hoạt động giải trí thường ngày của Nhung sau những giờ luyện tập miệt mài.

Có ai có thể tưởng tượng được một Nguyễn Hồng Nhung, một cô bé 6 tuổi lúc bấy giờ vẫn cắp sách đến trường như bao người, nay đã là một vận động viên quốc gia mang về vinh quang và hơn cả là danh dự cho nước nhà?

Nhiều năm về sau, khi mọi người nhắc đến cái tên Nguyễn Hồng Nhung, chiến thắng với chiếc huy chương bạc đi vào lịch sử của ngày hôm qua sẽ là niềm tự hào tồn đọng và lưu truyền theo năm tháng. Dú nó có tàn phai những gì tuổi trẻ Nhung đang có, nhưng mọi người luôn nhớ mãi Nguyễn Hồng Nhung, Bloomer Winner của mọi người, cô ấy đẹp nhất ở giây phút Nhung nở nụ cười thật tươi, vẫy chào khán giả nước nhà khi màn trình diễn kết thúc.

Respect,
Bloomer.