Con người phi thường
Người Việt Nam Đầu Tiên Đến Nam Cực
Hoàng
Minh
Hồng
Để làm điều phi thường, phải biết nắm bắt cơ hội.

”I wanted to do something new and crazy to really pull out all of my energy inside me so I joined the competition & I went there.”

Mộc mạc chia sẻ về khởi đầu cho vinh quang ngày nào, chị hóm hỉnh trả lời những câu hỏi xuất phát từ tâm hồn chân thật nhất. Được biết đến với cái danh đi vào năm tháng trang sử Việt: Người phụ nữ Việt Nam đầu tiên chinh phục Nam Cực, với chiếc áo dài giữa cái lạnh âm chục độ C, cùng màu cờ đỏ thắm Việt Nam, chị tự hào khoe với thế giới cái tên Việt Nam như đã là niềm tự hào trong máu mỗi con người Việt.

Hết sức trẻ trung và hài hước, chị nhớ lại chuyến đi Nam Cực lần đầu tiên vào năm 1997, năm mà Internet là thứ xa lạ hơn cả trái đất thứ hai. Đó là năm mà chị lựa chọn sự thay đổi, chị thay đổi cuộc đời bình thường của mình bằng cách liều lĩnh chụp ngay cái gọi là lời mời thám hiểm mông lung mà mãi về sau ai cũng cùng đồng ý đó chính là cơ hội thay đổi chính chị và cái nhìn về phụ nữ Việt Nam. Chị liều mình thám hiểm Nam Cực.

Năm 1997, ở cái tuổi mà chị nghĩ mình biết tất. Vậy nên cái tên Nam Cực xa lạ càng thôi thúc chị hơn vì đó là cái chị chưa từng nghĩ tới. Cái duyên gõ cửa là khi một người bạn cùng làm chung sở hỏi chị về việc liệu chị có muốn đi thám hiểm Nam Cực. Chị bày tỏ sự bất ngờ cùng tò mò với một câu hỏi bỏ ngỏ “What?”. What thì what vậy thôi, chị gật đầu tham gia cuộc thi mà khi nghe kể lại tưởng là dễ, nhưng thật ra chẳng hề. Vượt qua hơn hang nghìn đối thủ trên thế giới, chị, một cô gái Việt nhỏ nhắn đã cố hết mình đi qua các vòng phỏng vấn và bài luận để rồi được nhận như một lẽ tự nhiên “And somehow, I got selected”, chị chia sẻ.
Cuộc hành trình bao gồm chị và đủ mọi thành viên cùng tham gia từ mọi quốc gia, đủ mọi sắc tộc. Ngơ ngác, hồn nhiên, chẳng biết gì về việc bảo vệ môi trường, chị chẳng chuẩn bị gì nhiều ngoài chính bản thân mình và chiếc áo dài cùng lá cờ Tổ Quốc và cứ thế chị lên đường. Cả đoàn bước những bước đi đầu tiên chinh phục Nam Cực, cùng vượt qua những đêm lạnh giá, qua những ngày khó khăn, qua những thử thách mém đẩy chị vào một sống một còn, chị vẫn vững tâm tiến về phía trước.

Rồi chị chợt nhận ra mình thật may mắn về quyết định năm xưa đã đưa chị đến lời tự luận về chính mình: Mình thật nhỏ bé, rằng cả thế giới không hề nằm gọn trong vòng tay chị như chị từng nghĩ.

Chị chưa bao giờ từ bỏ cơ hội làm nên những điều ý nghĩa cho cộng đồng và xã hội Việt Nam.

Chuyến đi Nam Cưc năm đó đã cho chị ý niệm về môi trường, rằng con người và môi trường phải kết bạn với nhau chứ không mang lại thù hằn cho nhau vì đối đầu với thiên nhiên là trận chiến một mất một còn. Có lẽ suy nghĩ đó là khởi đầu cho tổ chức chị lập ra mang tên Điều phối viên Đông Á và chị cũng kiêm luôn vai trò Giám đốc Trung tâm Hành động và Liên kết vì Môi trường và Phát Triển (Trung tâm CHANGE).

Để có được một tổ chức hoạt động vững mạnh tại Việt Nam như ngày hôm nay quả là không dễ dàng gì với chị, khi mà nước ta còn nghèo, người dân còn lo ăn mặc chưa đủ thì hơi sức đâu mà lo những chuyện cao siêu và quá đỗi xa vời như Biến đổi khí hậu. Hành trình kêu gọi vận đông các Doanh nghiệp và giúp người dân hiểu được những tác hại của Biến đổi khí hậu là một con đường đi vừa dài lại chẳng dễ đi, độ dài ấy không tính bằng vài ngày hay vài giờ mà phải tính bằng năm.

Cái khó nhất là việc kêu gọi và vận động các doanh nghiệp hỗ trợ Change kinh phí để thực hiện các chiến dịch vì môi trường, một công việc mà chị hài hước tự cho mình là Hồng Thất Công còn các em tình nguyện viên khác là Cái Bang.
Khó khăn chật vật, lăn lộn cùng những thử thách những tưởng chỉ dành cho nam nhi. Chị và Cái Bang của mình vẫn mạnh mẽ vượt qua dễ dàng cùng lòng đam mê và nhiệt huyết với những dự án phía trước. Chị vẫn can trường đương đầu đón bão, xông pha vào những thử thách mới như ngày nào xông pha Nam Cực, với một niềm tin mãnh liệt vào những việc mình làm.

Chị tin rằng rồi sẽ đến lúc mọi người ý thức được về việc bảo vệ môi trường sống và các tác hại của những biến đổi khí hậu ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của con người. Chị muốn không chỉ riêng chị mà tất cả mọi người hãy sống có trách nhiệm với môi trường vì nó chính cái nôi của sự sống, và sự sống chỉ nảy nở khi con người đối xử tử tế với thiên nhiên.

Trở lại về câu chuyện nắm bắt cơ hội của chị Hoàng Minh Hồng, có ai ngờ cũng ngày này vào những năm 90, cô gái nhỏ nhắn ngày nao nay đã đi vào trang sử Việt; người phụ nữ Việt Nam đầu tiên đặt chân đến Nam Cực, tự hào “tung chưởng” lá cờ tổ quốc ở một nơi chưa ai dám nghĩ đến lúc bấy giờ, phá tan mọi thành kiến về định nghĩa một người phụ nữ Việt là phải “tề gia nội trợ” và mang về cho nước nhà vinh quang cùng niềm tự hào kiêu hãnh?

Thông điệp này Bloomer và Hoàng Minh Hồng xin cho mọi người, những ai đang nghĩ mình nhỏ bé, hãy thay đổi suy nghĩ của mình và dạn dĩ hơn với hành động mình cho tương lai của chính mọi người.

Bạn sẽ làm được những gì chị Hoàng Minh Hồng đã làm.

Vào ngày này của 10 năm về sau, biết đâu một trong những người đang đọc bài viết này sẽ là người tự hào cắm lá cờ Tổ quốc lên những nơi chưa ai biết tới.

Respect,
Bloomer