Sang Đoàn: Sài Gòn và những cung đường đã qua

2017-09-27

Cùng xem video của Sang Đoàn trên Youtube nhé!

“Trước đây, kí ức của mình về Sài Gòn chỉ có những nỗi buồn và lo âu. Vì ký ức ấy gắn liền với quãng thời gian trải qua bệnh tật và mình chìm đắm vào mớ cảm xúc hy vọng pha lẫn thất vọng.”

Câu chuyện của Sang Đoàn, Quán quân Bloomer của tháng này, khởi đầu buồn man mác trong một buổi sáng cuối tuần tươi vui của Sài Gòn.

 

Ai đã từng trải qua những cơn bạo bệnh mới thấy yêu quý và trân trọng cuộc sống này. Và Sang, cậu bé năm nào từng nằm vô hồn trên chiếc giường bệnh, nơi mà ô cửa sổ hướng ra mặt phố là tất cả những gì cậu có thể nhìn thấy của thế giới bên ngoài. Cậu thấy thành phố này sao buồn quá, sao nhiều nỗi niềm quá, và những nỗi niềm ấy đã cuốn trôi đi nét cười trên gương mặt trẻ thơ của cậu.

Có qua những lúc cận kề chữ chết như thế thì bản thân Sang mới nhận ra được đâu mới là điều quý giá nhất với mình. Những ngày dài ròng rã đi chữa bệnh là những ngày mà cha mẹ kiên trì nâng đỡ cậu trên từng giai đoạn. Họ luôn sát cánh cùng đứa con yêu quý của mình, từng ngày, từng ngày. Sau những giờ làm việc căng thẳng là bầu không khí ảm đạm nơi hành lang bệnh viên lúc nhá nhem tối.

“Không ai yêu thương bạn mãi mãi ngoài cha mẹ”

Nếu gia đình là trụ cột xuyên suốt những ngày tháng Sang gồng mình chống lại căn bệnh đó thì chính những cuốn sách là điều đã mang lại niềm vui cho bản thân Sang.

“Thật ra lúc đó mình không biết phải làm gì cả, chỉ nằm suốt thôi mà không đi lại được nên chán lắm.”

Sang chia sẻ về cội nguồn đam mê việc đọc của cậu cho Bloomer.

Những trang sách, con chữ, đôi nét vẽ minh họa, mùi giấy cũ và sắc úa vàng của giấy … tất cả, từng chút một, đã tạo nên một niềm yêu thích đọc trong Sang.

Khi đọc sách, cậu thấy bản đang sống quá nhàm chán và vô vị, quanh mình chỉ là những chuyện tầm phào. Một quyển sách không nhất thiết phải mang lại kiến thức cho bản thân. Đôi khi đọc sách đơn giản chỉ là cách để quên đi bao muộn phiền của mình.

Sau khi Sang chia sẻ những mảnh ghép nhỏ được lôi từ kí ức ngày bé của mình, Bloomer nhận ra được một điều rằng Sang Đoàn vẫn còn mang theo trong mình những kỷ niệm buồn của tuổi thơ nên Bloomer đã nãy ra một ý tưởng….

Sài Gòn của chục năm về trước trong Sang chỉ vỏn vẹn trong khung cửa sổ bên hiên bệnh viện năm nào.

Sài Gòn của hôm nay đã khác, và Sang cũng đã khác, có điều là cậu ấy vẫn chưa nhận ra.

Thế là đi, Bloomer và Sang Đoàn, một bên là những con người luôn hôi hả làm mới thành phố nơi mình sống, một bên là chàng trai trẻ còn mang bao hoài niệm buồn về thành phố của vế bên kia.

Từ nhà thờ Đức Bà vòng qua dinh Độc Lập, chợ Bến Thành hướng về phố đi bộ. Qua những cung đường của nắng và gió, tiếng ồn ào từ động cơ xe, hội người cao tuổi bên ly cà phê uống nhỡ hiện ra ngang trước mắt của Sang, tất cả đều đã thay đổi…

Sài Gòn không còn bị đóng khung vào 4 khung cửa sổ gỗ nơi bệnh viện, Sài Gòn giờ đây là một vùng đất hoàn toàn mới và Sang giờ đây cũng là một con người mới.